|
Sài Gòn buồn
trong những cơn mưa
Gió mơn man
thổi bay làn tóc
Nắng chẳng
còn nghe hàng cây bật khóc
Anh chẳng
còn sớm chiều đón em
Sài Gòn buồn
mưa suốt cả đêm
Lạnh gánh
hàng rong trong tiếng rao mải miết
Sài Gòn đêm
ru hồn tiễn biệt
Hai phương
trời xa dần theo tháng năm
Sài Gòn buồn
nỗi buồn xa xăm
Yêu một thuở,
một mối tình xưa cũ
Nỗi nhớ anh
nhiều đêm không ngủ
Xa nhau rồi
mới biết là của nhau
Sài Gòn buồn
có hẹn kiếp sau
Hay sẽ trả
cho kiếp này trọn vẹn
Yêu hết mình
khi tình yêu đến
Anh mang
tình Sài Gòn đi xa
Sài Gòn
mưa...
Khánh An
2/10/2019
|
Hiển thị các bài đăng có nhãn Saigon. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Saigon. Hiển thị tất cả bài đăng
Chiều mưa Sài gòn
Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2019
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 07:06Mưa Sài Gòn.
Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 00:36
" Trời Sài gòn chợt mưa chợt nắng
Em có buồn khi nhớ Anh không ?"
Em có buồn khi nhớ Anh không ?"
Mưa ở Sài Gòn có những nét rất riêng!
Người ta thường biết đến Sài Gòn với những ngày nắng chói chang, những trưa hè bỏng da trên từng con phố, hay về sự ồn ào, hối hả và cả những giờ tan tầm kẹt xe, khói bụi…
Đó là những nét rất riêng của Sài Gòn, chỉ ở Sài Gòn
mới rõ ràng đến thế. Nhưng ít ai nghĩ về mưa. Ấy vậy mà, chiều nay, Sài Gòn bất
chợt mưa. Cơn mưa làm dịu đi cái nắng gay gắt bao ngày, cơn mưa như nhắc nhở rằng,
mưa ở Sài Gòn cũng có những nét rất riêng.
Đột ngột, vội vàng, ráo riết, “chợt đến chợt đi” là
những từ ngữ người ta thường hay nhắc về những cơn mưa Sài Gòn. Mấy ngày này,
Sài Gòn đã bắt đầu mưa. Ừ thì, Sài Gòn đã vào mùa. Mùa của những cơn mưa chợt đến,
chợt đi và mùa của những cảm xúc không tên.
Người Sài Gòn vẫn thường đùa, bảo Sài Gòn như một cô
nàng đỏng đảnh. Mà chắc là đỏng đảnh thật. Có những buổi sáng trời Sài Gòn
trong vắt, nắng chói chang, nhưng bất chợt lại mưa ngay. Mưa ào ào. Ầm ầm. Xối xả.
Hối hả như chính nhịp sống tại nơi này.
Sài Gòn cái gì cũng nhanh, ngay cả những cơn mưa
cũng vậy, nhanh đến mà cũng nhanh đi. Tưới mát cho Sài Gòn độ khoảng nửa giờ hoặc
có thể ngắn hơn, mưa tạnh, trời lại trở về với cái nắng thường thấy ở Sài Gòn.
Đường lại ráo như mưa chưa từng đến.
Những cơn mưa bất chợt làm cho dòng người trên đường
bớt hối hả hơn. Người ta có nhiều thời gian hơn để vào một quán nhâm nhi ly cà
phê nóng, nhớ về một miền ký ức xa xôi nào đó hoặc ngẫm chuyện tương lai. Lắng
nghe tiếng gió thì thào, nghe những bản nhạc đặc biệt mà chỉ mưa mới có. Cơn
mưa như mang vào lòng một chút ấm áp riêng, thêm vào ly cà phê một hương vị mới
- hương vị của mưa.
Mưa mang về sự tươi mát, dịu nhẹ cho Sài Gòn, mang về
sự mờ ảo thơ mộng… và trong chính màn mưa, hai mảng đối lập của cuộc sống cũng
hiện lên một cách rõ ràng. Người giàu chạy vội để về với chăn ấm, nệm êm với ly
cà phê nóng, ấm. Người nghèo cũng chạy, nhưng chạy vì chén cơm, manh áo cuộc đời.
Mưa cứ đến đó rồi đi đó cũng nhanh như tính tất bật
của thị thành . Sau cơn mưa trời lại trong xanh, chẳng còn gì ngoài những giọt
mưa đọng trên mặt, trên tóc, trên áo người đi đường. Sau cơn mưa trời lại sáng
và lòng người cũng vậy, không còn những khuôn mặt nhăn nhó vì phải đợi đèn
xanh, có lẽ, cơn mưa bất chợt đã làm dịu đi những muộn phiền vất vả, làm trôi
đi những cơ cực bao ngày .
Mưa Sài Gòn đến vội mà đi cũng vội, nhưng cũng khiến
cho lòng người thổn thức, nhìn thấy sự thay đổi của đất trời và của chính mình,
nhấc mình ra khỏi vòng lẩn quẩn của công việc, của cuộc sống. Dù giây phút ngắn
ngủi thôi nhưng cũng quá đủ để tìm sự lắng đọng giữa cuộc sống bộn bề.
Sưu
tầm
Yêu Qúa Sài Gòn !
Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 20:35
Sài Gòn hai tiếng thân thương.
Sài Gòn hai tiếng vấn vương trong lòng.
Cho dù trăm núi ngàn sông.
Cho dù cách trở lưu vong xứ người.
Cho Ta sống lại thửa nào
Cho Ta sống lại ngày nào còn thơ
Duy Tân rợp bóng đường về
Nắng Trương Minh Giãn êm đềm Tự Do
Yêu sao từng góc phố phường
Yêu sao từng góc con đường ngày xưa
Ngôi trường mái đỏ thân thương
Gia Long còn đó Trưng Vương ngậm ngùi
Làm sao quên được Sài Gòn.
Bao nhiêu hoài niệm vẫn còn trong Ta.
Sài Gòn bao nỗi thiết tha
Ôi sao yêu lắm quê ta Sài Gòn |
Saigon
Hoài Niệm Một Sài Gòn.
Thứ Bảy, 18 tháng 4, 2015
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 20:59
Hôm nay cơn mưa chướng
mùa tháng tư , mưa trắng xóa cả bầu trời, phần nào hạ nhiệt cái nóng gay gắt .
Nhìn mọi người tất bật trên phố xá, làm tôi xôn xao , chợt nghĩ về những kỷ niệm xưa . . .thôi thì
tạm quẳng gánh lo toan cơm áo gạo tiền . . .
một chút hoài niệm về một Sài Gòn, nơi tôi sinh ra và lớn lên – mảnh đất
một thời được mệnh danh là “ Hòn Ngọc Viễn Đông”, tôi đã và đang chứng kiến một
Sài Gòn “ thay da đổi thịt”, với bao sự thăng trầm, những niềm vui , nỗi buồn
trong tôi.
Ấy thế mà đã 40 năm rồi
đấy . . .
Sài Gòn với cái tên gọi
thân thương, luôn mãi là một thành phố năng động, là nơi hiếu khách, luôn thu
hút mọi người từ các nơi về hội tụ sinh sống và làm việc . . .Và 40 năm qua,
Sài Gòn đã phát triển một cách nhanh chóng, đôi khi tôi cảm thấy mình không
theo kịp thời đại.
Một Sài Gòn với nhiều
tòa nhà cao ngất ngưỡng như muốn chọt thủng bầu trời. Những ánh đèn rực rở hào
nhoáng về đêm gần như làm tôi chóa mắt có lúc không phân biệt được đâu là thật,
đâu là giả , . . . đâu là gái hay đâu là trai, tôi như trong mơ ấy.
Những hàng cây xanh,
bóng mát 2 bên đường như đường Duy Tân . . . giờ chỉ còn trong ký ức . . . không che chắn nổi cái nắng trưa hè như muốn
thiêu đốt mọi thứ. Con đường Hồng Thập Tự ( nay là đường Nguyễn Thị Minh Khai),
hàng ngày tôi đi qua.
Rồi những cơn mưa trái
mùa, đường bổng hóa thành sông. Có những lúc tôi thèm được đi bộ trên những con
đường có bóng mát, nhưng có đường đâu mà đi, vỉa hè bị chiếm dụng, đi lên còn bị
chửi , thậm chí đèn đỏ mà dừng lại cho là bị khùng.
Tôi có cảm giác xã hội
càng phát triển thì đạo đức nhân cách con người càng phát triển theo tỷ lệ nghịch.
Con giết cha mẹ, anh em
tàn sát lẫn nhau vì tiền. Học trò đánh thầy cô, thầy cô chèn ép học trò , con người lường gạt lẫn nhau chỉ vì miếng cơm manh áo . . .
Ô dĩ nhiên, đây chỉ là
mặt trái của sự phát triển của một xã hội. Không ai có thể phủ nhận một Sài Gòn
văn minh, hiện đại ngày nay. Những người Sài gòn như tôi luôn vui sướng vì điều
này, chỉ có những người thuộc thế hệ đầu 6X trở về trước mới thấu hiểu .
Nhớ lại khoảng thời
gian 1978 – 1983, những người Sài gòn thế hệ tôi, không ai không biết bobo, cơm
80 % khoai, 20 % gạo, ( à giờ món này là cao cấp đấy)
Tôi chẳng biết học thêm
là gì . . . có ai dạy thêm đâu mà học, nếu có chúng tôi cũng chả có tiền mà học,
ăn để sống và sống được là may lắm rồi . . . nói gì đến chuyện học.
Ấy vậy mà chúng tôi vẫn
sống đấy và nhiều người hiện giờ rất thành đạt.
Có một điều mà tôi nhớ
mãi, một điều đã giúp tôi có cơ hội vào đời : bước vào cánh cửa đại học
Sinh viên được nhà nước
bao cấp toàn bộ, không tiền học phí, gạo 17 kg/1 tháng, nhu yếu phẩm : đường, thịt . . . thậm chí được nhận hàng
tháng 45, 50 đồng ( nam chỉ nhận được 45 đồng thôi, 50 xu chỉ có phụ nữ mới được
có) , sự ưu ái này làm sao có được ngày nay.
Rồi cũng một điều làm
tôi trăn trở, tôi nghĩ không chỉ riêng tôi, 40 năm qua rồi, mà chúng tôi, người
dân Sài Gòn chưa thoát được đói nghèo, một số người lại sắp cận nghèo, trong
khi đó theo đánh giá chuyên viên Quốc tế, nước Việt Nam có tỷ lệ người giàu tắng
nhanh đáng kể
Thật là điều nghịch lý
trong cuộc sống.
Ôi có lẽ bệnh lẩm cẩm của
người già, nói chuyện không đầu không đuôi, nói nhiều nữa , lại còn bị ảnh hưởng
nghề nghiệp nữa chứ ( nghề giáo mà, nói để sống ). . . nhưng đó là những suy
nghĩ của tôi – người Sài Gòn chính thống. Và những ai đã từng là người Sài Gòn,
dù ở bất cứ nơi đâu cũng sẽ nhớ mãi một Sài Gòn thân thương.
Tôi tin chắc điều
này . . .
NH
Nhớ Sài Gòn.
Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 02:05
Sau cơn mưa Trời lại sáng
Sắc cầu vồng sưởi ấm tâm hồn Ta
Sài Gòn Nỗi Nhớ Và Thương.
Trời Sài Gòn chợt mưa chợt nắng.
Em có buồn khi vắng anh không ?
Mưa kia giấu lệ lưng tròng
Nắng kia có nhạt má hồng em chưa ?
Đồi thơ mộng bâng khuâng gõ nhịp
Cuối đường mòn theo kịp bóng ai
Thẩn thờ chiếc bóng dần phai
Đường quen thành lạ ngày dài hoá đêm
Trời Canada anh nhớ em nhiều lắm
Gió heo mây lạnh thấm tim côi
Ước ao mình lại chung đôi
Như lần đầu ấy bồi hồi trao nhau
Anh ôm trọn biết bao kỷ niệm
Gói chúng mình trong chuyến phân ly
Nhìn nhau lệ ứa hàng mi
Saigon 1968 - 1969.
Thứ Hai, 26 tháng 5, 2014
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 19:14
Những hình ảnh Sài Gòn vào năm 1968 - 1969.
Saigon 1968 - 1969
Saigon 1968 - 1969
Click here
( Nguồn : Brian Wickham.)
Sài gòn trong tôi.
Sài Gòn còn đó với những con
đường rợp lá me bay hay ngập tràn sắc điệp vàng và bằng lăng tím. Sài
Gòn của những ngôi trường nổi tiếng như Trưng Vương, Gia Long với sắc áo nữ
sinh còn in hoài trong tâm tưởng. Thủ đô của miền Nam tự do lúc bấy giờ trở
thành thành phố đẹp và sung túc nhất nhì Đông Nam Á. Thành phố với sức sống ào
ạt, xe cộ ngược xuôi, Sài Gòn sực mùi cafe đầu buổi sáng....tất cả đã đi vào
thi ca với một cảm xúc mãnh liệt.
Nhớ về Sài Gòn là nhớ đến con đường ngập tràn sắc hoa mỗi độ
Xuân về. Hoa Mai, hoa Đào đua nhau khoe sắc trên đường Nguyễn Huệ. Người người
khắp các ngả đường Sài Gòn đổ về để ngắm hoa. để trải lòng mình và vui với
không khí cổ truyền của dân tộc. Sài Gòn của những ngày giáng sinh ấm áp ngập
tràn đường phố những đôi tình nhân tay trong tay, trao nhau ánh mắt ngập tràn
hạnh phúc.
Sài Gòn của những cơn mưa bất chợt, nắng đó rồi lại ào ào
mưa như trút nước, chạy vội vào mái hiên gần đó trú mưa và ngắm nhìn đất trời
xoay vần trong gió.
( . . . mấy cu , mợ này giờ là nội, ngoại rồi đấy . . .)
Và hãy để một Sài Gòn năm xưa
cùng ký ức về nó được sống lại...
cùng ký ức về nó được sống lại...
Sài Gòn Về Miền Dỉ Vãng.
Chủ Nhật, 27 tháng 4, 2014
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 21:16
Bỗng dưng tôi chợt nhớ về Sài gòn của những năm tháng . . .
My Saigon .
Thứ Hai, 21 tháng 4, 2014
Người đăng: englishnauhoang vào lúc 00:24
Sài Gòn - Thành Phố Của Tôi
Saigon xưa.
Saigon xưa.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
























